Du hành vũ trụ bằng thang máy, bạn có tin không?

Theo Pravda, ý tưởng đầu tiên về việc chế tạo một chiếc thang máy để lên vũ trụ được Tsiolkovski đề xuất từ năm 1895, khi ông công bố những tài liệu về việc xây dựng một công trình xây dựng gọi là “tháp quỹ đạo”. Năm 1960, một kỹ sư Liên Xô tại Leningrad là Iu. N. Arsutanov đã viết một bài báo tựa đề là “Lên vũ trụ băng thang điện”, trong đó  tác giả nêu ý tưởng một chiếc thang máy vũ trụ sẽ là một phương tiện kinh tế, an toàn và hiệu quả để lên quỹ đạo. Ý tưởng này đã được giới khoa học đánh giá cao, coi như một bước đột phá trong việc chinh phục không gian.

Ý tưởng của Arsutanov dựa trên việc kết nối những chiếc vệ tinh địa tĩnh (tức vệ tinh chuyển động cùng chiều với tốc độ quay của Trái đất nên tọa độ không thay đổi, coi như đứng yên so với Trái đất) bằng dây cáp với Trái đất. Chính Tổ chức Spaceward coi đây là một sáng kiến xuất sắc, đã vinh danh Arsutanov bằng cách lấy tên ông đặt cho một thông số cơ bản của dây cáp nối liền mặt mặt đất với vệ tinh là Yuri.

Сàng ngày các chuyên gia vũ trụ càng tin rằng một chiếc thang vũ trụ là rất khả thi. Nó cho phép giảm chi phí đưa các tải trọng lên quỹ đạo so với việc phóng lên bằng tên lửa. Vấn đề cơ bản là lựa chọn loại vật liệu có khả năng giữ được trọng lượng của chiếc thang dài đến như vậy. Sau những năm 1990, người ta đã chế tạo được những chiếc ống nano cacbon có độ bền giới hạn rất cao để thực hiện ý tưởng độc đáo này.

Theo hình dung của Iu. N. Arsutanov, cabin thang máy tuy nhỏ nhưng chứa được tới 30 người, được nâng lên theo đường thẳng nhờ động cơ điện. Tốc độ nâng cabin là 200 km/giờ. Do vậy, để lên tới quỹ đạo của vệ tinh địa tĩnh phải mất 8 ngày rưỡi. Thiết bị không chỉ dùng để đưa người lên quỹ đạo mà còn đưa cả những tải trọng khác.

Chiều dài của dây cáp thang máy vũ trụ là 96.000 km bằng 1/4 khoảng cách từ Trái đất đến Mặt trăng. Một đầu của thang máy là “nhà ga vũ trụ” nằm dưới đáy đại dương, còn đầu kia là đối trọng của nó trên quỹ đạo vòng quanh Trái đất. Cách đơn giản nhất là dùng chính dây cáp làm đối trọng, mà theo tác giả của dự án nó sẽ dài hơn quỹ đạo địa tĩnh của Trái đất 60.000 km. Phía trên của thang máy sẽ là phòng ở và phòng thí nghiệm. Điện cung cấp cho toàn bộ hệ thống này là pin mặt trời.

Một chuyến khứ hồi của thang máy mất 15 ngày, mỗi lần chở được 30 người (chừng 3 tấn), như vậy 1 năm chuyên chở được 73 tấn. Khối lượng đó không phải là nhiều, chỉ tương đương một tên lửa chuyên chở những năm 60 của thế kỷ trước. Cho nên, ngay từ bây giờ phải nghĩ đến việc tăng trọng tải và tốc độ của thang máy mới có khả năng cạnh tranh.

Toàn nhân loại háo hức chờ đợi và hi vọng rất nhiều vào công trình mới mẻ của này, mặc dù để hoàn thành công trình này tốn khá nhiều tiền nhưng đổi lại hệ thống thang máy mang sẽ mang đến nhiều ích lợi hơn đi đầu là hạn chế nhiều rủi ro, an toàn và tiện lợi hơn rất nhiều so với việc đi vào vũ trụ bằng bắn tên lửa, các nhà khoa học dự định khoảng vào năm 2050 chiếc thang máy đầu tiên lên vũ trụ sẽ được hoạt động.

Bài viết đề nghị

Để lại bình luận